Wednesday, February 17, 2010

"Bất khả xâm phạm"?

***
Nói về tư tưởng “tôn giáo là một lãnh vực thiêng liêng không nên xúc phạm đến”.

Theo tôi, tín ngưỡng thuộc về vấn đề tâm linh cá nhân. Mỗi người có những niềm tin riêng của họ. Họ có toàn quyền làm gì họ muốn với những niềm tin nầy, với điều kiện chúng không ảnh hưởng đến người khác.

Theo tôi, tôn giáo là phương cách tổ chức do con người tạo ra để hệ thống hóa, thống nhất hóa và quản trị các niềm tin cùng các lễ nghi tín ngưỡng khác nhau của họ. Tương tự, tín đồ có toàn quyền làm gì họ muốn với các phương cách tổ chức nầy, với điều kiện chúng không ảnh hưởng đến người khác.

Trong khi tôi có thể chấp nhận sự đồng hóa "tâm linh" với "thiêng liêng", tôi nghĩ khác về quan niệm "bất khả xâm phạm" dành cho tôn giáo.

Theo tôi nếu niềm tin, ý tưởng, cách suy nghĩ, hệ thống tổ chức, phương cách điều hành, v.v. của một tập thể A có tác động tiêu cực lên sự hiện hữu và an sinh của một tập thể B thì tập thể B có quyền phản ứng thích đáng lại với tác động tiêu cực trên.

Nếu tập thể A dựa vào lý thuyết (nghĩa là không có bằng chứng thực tế) của riêng họ mà cho rằng tập thể B "tà gian", "vô đạo đức" và "thấp kém" hơn họ mà đồng thời không chấp nhận tập thể B có quyền nhận xét tương tự ngược lại về họ thì đó là một điều bất công và vô lý. Đó là cái mà Anh ngữ gọi là double standard, có nghĩa là tập thể A đòi hỏi phải áp dụng một luật lệ lên kẻ khác nhưng lại không muốn luật lệ ấy được sử dụng lên chính mình. Đối với tôi, những từ như "huyển hoặc", "vô căn cứ", "vô tưởng" và "vô nhân cách" mà tập thể B dùng để nhận xét tập thể A là những từ tương xứng và tương đương với những từ "tà gian", "vô đạo đức" và "thấp kém" mà tập thể A dành cho tập thể B.

Đó là nói về phương diện lý thuyết. Trên phương diện thực tế, Thiên Chúa Giáo mang lại những tai hại to lớn so với một số điều tốt đẹp nó mang đến cho nhân loại.

Trong lãnh vực lịch sử, Thiên Chúa Giáo đã và đang chịu trách nhiệm cho vô số những trận chiến tranh đẫm máu và các cuộc tàn sát kinh hãi nhất dưới danh nghĩa truyền đạo và bảo vệ đạo.

Trong lãnh vực đời sống hàng ngày, cái nhìn cực đoan của Thiên Chúa Giáo cũng có tác động tai hại đến quyền tự do cá nhân và vấn đề tâm sinh lý cũng như sinh mạng của vô số người.

Thí dụ? Người Công Giáo lệ thuộc vào Tòa Thánh về chuyện đạo đức đúng sai trong đời sống hàng ngày của họ. Những việc như việc cưới gả với người ngoại đạo, ly dị, ngừa thai bằng bao cao su, khoái cảm trong tình dục, đồng tình luyến ái, phá thai sau khi bị cưỡng hiếp, tự nguyện chết để khỏi đau đớn vì bệnh nan y, khảo cứu về tế bào gốc (stem cell), nữ giới ngang hàng với nam giới, v.v bị xem là những điều tội lỗi, bệnh hoạn, quỷ ám hay trái đạo lý. Họ lo sợ khi bị hăm dọa sẽ bị trục xuất ra khỏi tôn giáo, không được cứu độ trong ngày phán xét, bị đày dưới hỏa ngục đời đời, bị ruồng bỏ và kỳ thị bởi gia đình và cộng đồng, v.v.

Trong lãnh vực tri thức và trí thức, quan niệm “đức tin” trong Thiên Chúa Giáo (tiêu biểu là câu “Lành thay cho những kẻ không thấy mà tin”) cản trở và kéo lùi lại quá trình tiến hóa của khoa học và nhân loại.

Theo tôi, khi tín điều và cách tổ chức của một tôn giáo có ảnh hưởng đến đời sống của con người và xã hội thì nó không còn nằm trong phạm vi "cá nhân" và không còn được hưởng thụ cái đặc quyền "cần phải được tôn trọng và không nên xúc phạm đến" nữa.

Trong trường hợp một tôn giáo có những ảnh hưởng tai hại và sai lầm sâu rộng nhiều lần trong nhiều khía cạnh của nhân loại như Thiên Chúa Giáo thì chúng ta lại càng nên chú ý đến cặn kẽ hơn.
***

No comments:

Post a Comment