Saturday, February 13, 2010

Tôi muốn nói gì?

***
Tôi muốn nói rằng:

Về tôn giáo nói chung:

- Tôn giáo không có một nguồn gốc siêu nhiên gì cả; tôn giáo chỉ là một hiện tượng tự nhiên được tạo thành và tiến hóa do nhu cầu của con người.

- Tôn giáo không phải là một phạm trù “bất khả xâm phạm”; tôn giáo nên và cần được phân tích bàn luận đến một cách thoải mái giống như khi bàn luận những hiện tượng tâm sinh lý hay xã hội khác.

Về tôn giáo độc thần:

- Thượng đế chỉ là một sản phẩm của con người. Kinh Thánh và Koran cũng là những sản phẩm của con người.

- Tôn giáo không phải là nguồn gốc hay nền tảng của đạo đức. Những giáo điều trong Kinh Thánh và Koran truyền dạy về các giá trị “chân thiện mỹ” đã có sẵn tự nhiên trong bản tính cơ bản của mỗi con người. Con người không cần có tôn giáo mới có thể sống một đời sống đạo đức.

- Có những giáo điều trong Kinh Thánh và Koran phản ảnh tiêu chuẩn xã hội của những thời đại thô sơ xưa cổ; những giáo điều nầy chỉ có thể được coi là vô đạo đức theo tiêu chuẩn xã hội con người ngày nay.

- Nhiều tín đồ cực đoan sẵn sàng dùng các giáo điều vô đạo đức nầy để hỗ trợ cho các quan điểm và củng cố quyền lợi cá nhân của họ. Nhiều quan điểm và hành động nầy có tác động tai hại trực tiếp đến đời sống của mọi người chúng ta.

- Giữ im lặng mặc dù không chấp nhận những giáo điều vô đạo đức là góp phần gìn giữ chúng, và do đó vô tình đưa cơ hội để những thành phần cực đoan dùng chúng làm lý do cho những hành động tai hại.

- Đại đa số tín đồ độc thần thật ra chỉ là “tín đồ biến cải”. Niềm tín ngưỡng mà cá nhân họ thật sự đi theo đã được chính họ tổng biến cải ngay từ căn bản để thích hợp với hoàn cảnh và tư tưởng của riêng họ. Khi họ không thực hành hay chấp nhận các giáo điều vô đạo đức trong cái tôn giáo “gốc” thì, theo tôi, họ không còn thật sự là tín đồ của tôn giáo ấy nữa.
***

No comments:

Post a Comment