Sunday, February 14, 2010

Nguồn Gốc của Tôn Giáo

***

Mọi sự bắt đầu từ sự sợ hãi mà ra:

Con người trong thời văn minh thô sơ luôn luôn sợ hãi vì không thể giải thích và kiểm soát được các hiện tượng thiên nhiên (và có khi cả nhân tạo) ảnh hưởng đến đời sống họ.

Từ sự sợ hãi dẫn đến niềm tin về thần linh:

Con người thời ấy đoán rằng, và dần dần “tin” rằng, có những sức mạnh huyền bí và những thần linh sau lưng các hiện tượng nầy. Họ đoán thêm rằng, và dần dần “tin” rằng, họ có thể liên lạc và mua chuộc các thần linh nầy giúp đỡ họ bằng cách tôn thờ, dâng cúng các lễ vật. Đây là những “niềm tin” của con người trong thời văn minh thô sơ.

Tôn giáo là kết quả của sự hệ thống hóa các niềm tin về thần linh:

Các phương cách tôn thờ, dâng cúng lễ vật và các huyền thoại về những thần linh nầy càng ngày càng tích tụ lại và trở nên phức tạp, khó hiểu. Phức tạp vì chúng là sản phẩm từ nhiều nguồn gốc, của nhiều đoàn thể, bởi nhiều lý do khác nhau mà ra. Khó hiểu vì thật sự chính những người sản xuất ra chúng cũng chẳng hiểu rõ ý nghĩa của chúng. Tuy vậy, con người là một loài vật có trí óc tổ chức. Họ hệ thống hóa tất cả các niềm tin của họ lại và từ đó chúng ta có tôn giáo. Sở dĩ ngày nay có nhiều tôn giáo khác nhau là vì chúng xuất phát từ nhiều nhóm dân tộc có những nhu cầu, đời sống, phong tục, niềm tin khác nhau.

Tổ chức tôn giáo là những “chuyên gia” về tôn giáo:

Hầu như song song với sự thành lập của tôn giáo, một số nhỏ cá nhân trở thành “chuyên gia” về các cách thức tôn thờ, dâng cúng lễ vật và các huyền thoại về thần linh trong tôn giáo của họ. Những người nầy tập hợp lại thành đoàn thể rồi cũng hệ thống hóa cách sinh hoạt, cơ chế, luật lệ cho đoàn thể nầy của họ. Từ đó chúng ta có tổ chức tôn giáo.

Giáo lý, giáo điều là sản phẩm của tôn giáo lẫn tổ chức tôn giáo. Giáo lý, giáo điều là tập hợp những những “chân lý”, những hứa hẹn, những luật lệ mà người ta cho là thần linh ban ra. Giáo lý, giáo điều thật ra chỉ là tập hợp những huyền thoại (là sản phẩm của con người) lưu truyền thêm bớt sửa đổi từ thế hệ nầy qua thế hệ khác và những diễn giảng theo ý tưởng và kiến thức của các “chuyên gia” về những huyền thoại nầy.

Tôn giáo là một sản phẩm nhân tạo:

Chúng ta có thể thấy rõ tôn giáo là một sản phẩm nhân tạo từ sự kiện các chuyên gia (tu sĩ) phản ảnh giá trị của cá nhân họ và của xã hội đương thời vào những giáo điều, giáo lý và vào các lời diễn giảng, truyền dạy của họ.

Thí dụ, khi cuốn kinh thánh của Ki Tô giáo được thành hình, kiến thức hạn hẹp của con người nghĩ rằng trái đất phẳng và là trung tâm của vũ trụ, sự kiện nầy được ghi chép vào đó. (Nếu kinh thánh thật sự là của Thượng đế thì chắc là Thượng đế mặc dù vào mấy ngàn năm về trước vẫn đã phải biết là trái đất hình tròn và xoay chung quanh mặt trời chớ!?)

Thí dụ, trong quyển đầu của kinh Cựu Ước trong Ki Tô Giáo (17:14) dạy rằng “đứa trẻ trai nào không cắt da bao quy đầu sẽ bị ruồng bõ bởi cha mẹ và xã hội”. Câu nầy phản ảnh một phong tục trong xã hội Do Thái Cổ đương thời mà ngày nay không còn có giá trị nữa.

Thí dụ, tòa Thánh Vatican quyết định ai sẽ được, hay không được, tôn vinh lên ngôi vị "Thánh". "Thánh" là một chức năng chính thức của một thần linh, được tôn thờ cầu lụy, được đứng vào hàng "quan chức" trong vương quốc của Thượng đế. Trong khi đó Vatican chỉ là một tổ chức làm chủ bởi một nhóm nhỏ các con người không có khả năng hay huyền lực gì đặc biệt hơn một người "bình thường" như chúng ta. Đây là một trong những thí dụ rõ rệt nhất cho thấy (một nhóm nhỏ) con người tự tạo dựng lên thần linh, huyền thoại để rồi cả tập thể tự lừa dối mình mà tôn vinh, dung dưỡng các thần linh, huyền thoại đó lên ngôi vị bất khả xâm phạm trong tâm linh mình.
****

No comments:

Post a Comment