***
Tưởng tượng hai người chơi đánh cờ, cờ bình thường với những con cờ và những luật lệ bình thường. Tuy nhiên, một người có một lá cờ nhỏ đặc biệt. Khi nào ông ta muốn, ông ta có thể đưa lá cờ nầy lên thì luật lệ của trò chơi không còn áp dụng cho ông nữa. Có nghĩa là ông có thể đi các con cờ của ông theo bất cứ cách gì ông muốn.
Tranh luận về vấn đề tín ngưỡng với nhiều tín đồ Thiên Chúa Giáo cũng giống như chơi cờ với một người có lá cờ đặc biệt nầy. Mỗi lần bị cùng đường thì họ đưa cây cờ “đức tin” của họ ra. Họ muốn tất cả các luật lệ trong cuộc tranh luận không còn áp dụng cho họ nữa. Họ không cần phải chứng minh cũng như không cần phải có bằng chứng gì để hỗ trợ cho những điều họ đang tranh luận. Bất cứ họ nói điều gì đều phải được coi là sự thật, đúng và tuyệt đối.
Họ cũng sẽ lớn tiếng phản đối kịch liệt nếu người kia có phạm nhẹ vào những luật lệ mà chính họ không cần phải tuân theo.
Rồi họ tuyên bố rằng lối chơi cờ của họ là “chân lý”, “công bằng” và “đạo đức”.
***
No comments:
Post a Comment